SỨC SỐNG BẤT DIỆT: TINH THẦN NGƯỜI HỒNG QUÂN XÔ VIẾT

Kể từ ngày 09/05/1945, khi Hồng quân Liên Xô giương ngọn cờ đỏ Búa Liềm trên nóc tòa nhà Quốc hội của nước Đức, chính thức kết thúc cuộc chiến tranh thế giới thứ hai do trục phát-xít châm ngòi, nhân loại đã có 76 năm sống trong hòa bình đại thể.
Theo truyền thống có từ 09/05/1947 và cho đến hiện nay, các lễ duyệt binh tại Moskva luôn được tổ chức tại Quảng trường Đỏ, lấy Lăng Lenin làm lễ đài, lấy Điện Kremli, biểu tượng quyền lực chính trị của Liên Xô (trước đây) và nước Nga (hiện nay) làm hậu cảnh chính.
Một trong những Ngày Chiến Thắng vinh quang ấy, có một nhiếp ảnh gia đã chụp được một “khoảnh khắc lịch sử”. Các bạn nhìn ảnh đi. Người cựu binh già, ngực đeo đầy huân chương trận mạc, một tay ông dụi khoé mắt đỏ hoe, tay kia cầm những bông hoa nhiều màu sắc và quả bóng bay sặc sỡ bước đi trên một lòng phố vắng xe cộ, hai bên đường chật ních người... đã gây xúc động cho hàng triệu người trên thế giới.
Đây là một trong những ấn phẩm nhiếp ảnh tạo được tiếng vang nhất trong lịch sử nước Nga.
Có người thì cho rằng, đây là chiến sỹ Hồng quân Liên Xô, người Kazakhstan bật khóc trên đại lộ Nhepsky ở Saint Petersburg, khi phát hiện mình là người còn lại duy nhất của Sư đoàn, trong ngày lễ kỷ niệm 70 năm chiến thắng phát xít, 9/5/2015.
Nhưng thực ra thì không phải, theo tìm hiểu, tác giả bức ảnh chính là nhiếp ảnh gia nổi tiếng Aleksandr Petrosyan, gốc Armenia, hiện sống và làm việc tại Saint Peterburg. Và bức ảnh này được chụp vào ngày chiến thắng 09/05/2007 chứ không phải năm 2015, tại đại lộ Nevsky, đại lộ chính của Saint Peterburg.
Nhiếp ảnh gia Petrosyan cho biết, ngày 09/05 đó, các khối diễu hành đã đi trên đại lộ Nevsky. Cụ già nọ đi trong khối cựu binh Cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại. Cụ tập tễnh bước, và ngày càng bị tụt xa khối diễu hành. Khi đó, những người dân Nga hai bên đường liền vẫy tay, gọi cụ và nói to những lời biết ơn. Một cô gái đã chạy xuống đường, tặng cụ những bông hoa và quả bóng bay.
Như một sự tình cờ hoặc trùng hợp, nhìn bức ảnh, mình liên tưởng ngay tới bài thơ “Giờ bạn nơi đâu, bạn cùng trung đoàn hỡi” của nhà thơ Xô Viết Alexey Fatyanov (1919-1959) viết năm 1945, đây là một trong những bài thơ phổ biến nhất ở Liên Xô thời kỳ hậu Chiến tranh thế giới II.
Giống như những người lính Hồng Quân trong Chiến tranh vệ quốc vĩ đại, người Cựu chiến binh Việt Nam cũng đã từng cháy hết mình vì Tổ quốc. Những trận chiến, bom đạn, tình đồng chí, đồng đội... người Việt chúng ta cũng đã trải qua, thậm chí quen thuộc đến trở thành ám ảnh.
Số phận lịch sử đã gắn kết hai dân tộc, hai đất nước tuy không gần nhau về đường biên song cả hai lần lượt được lịch sử chọn lựa, đều trở thành những dân tộc đi tiên phong trong cuộc đấu tranh chống chủ nghĩa bá quyền, bộ máy diệt chủng, thành tấm gương về ý chí tự lực tự cường, tinh thần tự tôn, tự hào dân tộc.
Nhìn cụ già cựu binh bật khóc ngay trong ngày lễ mừng Chiến thắng, hàng triệu trái tim trên thế giới phải nhỏ lệ theo vì cảm động. Có phải cụ đang nhớ về những ngày khói lửa, nhớ về những đồng đội đã vĩnh viễn nằm lại trên đường chinh chiến, nhớ về một Tổ quốc vĩ đại của mình mà nay đã thành quá khứ? Hay cụ cảm động vì tình cảm biết ơn của lớp người hậu thế với cha ông mình mà cụ vừa mới được trải qua?
Giờ này cụ đang ở đâu, hỡi “người lính già đầu bạc”?
Bức ảnh này bị độc giả lãng quên suốt 9 năm liền cho đến khi nó được đăng lại và bất chợt trở nên nổi tiếng. Bất ngờ, nhưng cũng thành dễ hiểu bởi tính chất giầu cảm xúc của nó.
Cuộc tìm kiếm cụ già trong bức ảnh được cộng đồng mạng ở Nga thực hiện từ tháng 4/2016. Rất rất nhiều người Nga – Xô Viết mong muốn biết được danh tính của cụ, để mà tri ân, mà nghiêng mình thành kính.
Tuy nhiên đến thời điểm hiện tại, vẫn chưa có kết quả. Nhưng có một điều chúng ta biết chắc chắn: cho dù cụ đang ở trên dương gian, hay đâu đó trên Thiên đàng, hậu thế sẽ mãi biết ơn cụ và đồng đội, những người lính Hồng quân Xô viết- như Oshanin đã viết trong bài hát “Những con đường - những con người đã trải qua những con đường “bụi cát cuốn dưới những gót giày”, xung quanh là “mưa bụi tứ phương”, là lửa khói, là “bom đạn gầm réo”...để chiến đấu cứu Tổ quốc mình và nhân loại khỏi thảm họa phát xít.
Chỉ có đất nước nào từng phải trải qua đạn bom, từng phải chứng kiến cảnh đầu rơi máu chảy, những mất mát đổ vỡ mới cảm nhận nổi niềm hạnh phúc nghẹn ngào về một thời hoa lửa.
Vinh quang tinh thần người Hồng Quân Liên Xô, ngả mình thánh kính và biết ơn tới “những người lính bạc đầu”!
#daoquan


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét